Chào mừng quý vị đã ghé thăm website của chúng tôi. Mọi thắc mắc và phản ánh xin vui lòng liên hệ với bộ phận Quản trị - Phòng Tổ chức Hành chính (Email: info@mascopex.com)
Dù sản lượng xuất khẩu luôn chỉ bằng 1/3, 1/2 Việt Nam, cà phê Colombia luôn được cả thế giới biết đến. Trong khi đó, Việt Nam - một nước xuất khẩu cà phê đứng thứ 2 thế giới, nhưng cà phê Việt xuất khẩu luôn ‘núp’ dưới tên một thương hiệu khác.
Năm 2015, giá cà phê lại rớt thảm hại, ngành cà phê Việt đang phải gánh chịu tác động mạnh mẽ từ biến đổi khí hậu và hạn hán kéo dài. Sản lượng xuất khẩu giảm 21%, giá trị xuất khẩu giảm 25%. Câu chuyện muôn thuở về việc xây dựng thương hiệu cho ngành cà phê lại được đặt ra…
Trao đổi với chúng tôi, GS. John A. Quelch đến từ Trường Kinh doanh Harvard cho rằng: Vấn đề số 1 Việt Nam cần làm rõ là liệu thế giới có cần một sản phẩm đến từ Việt Nam?
* Thưa GS. John A. Quelch, ông đã từng uống cà phê Việt chưa?
GS. John A. Quelch: Tôi đã dùng. Vị khá tuyệt.
Chè và cà phê Việt Nam có chất lượng ở mức acceptable (chấp nhận được). Điều cần làm là làm sao đưa được một sản phẩm chất lượng acceptable đó thành một sản phẩm chất lượng cao trong tâm thức người dùng quốc tế.
Trong rất nhiều case study của chúng tôi, nhiều sản phẩm Việt vẫn chưa được marketing. Đặc biệt, các sản phẩm Việt Nam chỉ được bán ra như một loại hàng hóa và một đơn vị khác đặt tên thương hiệu của họ ngoài bao bì sản phẩm, không hề có mối liên hệ nào tới Việt Nam.
Điều tôi cảm nhận là các bạn cần tạo ra một sản phẩm chất lượng hàng đầu có thể đáp ứng được khẩu vị của khách hàng quốc tế, và xây dựng tính cách thương hiệu xoay quanh sản phẩm cà phê đó. Điều này sẽ kết nối cảm xúc với khách hàng,
Bạn có thể tưởng tượng như “Đây không chỉ là một cốc cà phê thông thường, mà là một cốc cà phê đến từ Việt Nam nơi từng hạt cà phê được chăm sóc, được thu hoạch cẩn thận. Chúng tôi chỉ lựa chọn những hạt cà phê đạt chuẩn…”
Tất cả những điều này từng tạo nên thành công cho sản phẩm cà phê của Colombia. Việt Nam cần xem xét cụ thể những việc mà Colombia đã làm trong việc xây dựng thương hiệu cho sản phẩm tương tự.
* Ý ông có phải là chất lượng cà phê Việt Nam đã đạt chuẩn ở mức độ vừa phải, và cái chúng tôi còn thiếu là một chiến lược marketing bài bản?
Chất lượng cà phê của Việt Nam ở mức đủ tốt. Nhưng chất lượng này vẫn chưa được nhìn nhận. Những nỗ lực trong marketing hay xây dựng thương hiệu sẽ làm tăng giá trị cho sản phẩm. Nếu các chiến lược marketing và xây dựng thương hiệu được thực hiện tốt, thì có thể bổ sung giá trị tăng thêm đang ẩn giấu dưới các thuộc tính chức năng của sản phẩm.
* Việt Nam được biết đến như một nước xuất khẩu cà phê lớn thứ 2 thế giới, nhưng cà phê Việt lại không được biết đến nhiều. Ông có gợi ý gì để doanh nghiệp Việt Nam có thể quảng bá thương hiệu của mình ra thế giới?
Một điều rất quan trọng là làm sao để chất lượng của các sản phẩm như chè hoặc cà phê phải được định giá cao hơn thời điểm hiện tại. Cà phê Việt Nam có lẽ đã thất bại khi định vị chất lượng thương hiệu ở mức chuẩn trung bình mà chưa hẳn là chất lượng tốt nhất.
Trong khi đó, cà phê của Colombia chẳng hạn, có danh tiếng hết sức tích cực. Có một phần sản phẩm cà phê của Việt Nam có chất lượng khá tốt. Điều cần làm ở đây là phát triển thương hiệu phải đi kèm với việc sản xuất ra những sản phẩm có chất lượng thực sự cao.

Giáo sư John A. Quelch
Tôi muốn lấy lại một ví dụ nữa ở Colombia, trong 20 – 30 năm, họ đã sử dụng hình ảnh của “Juan Valdez” – một hình tượng giả tưởng về một nông dân trồng cà phê người Colombia. Họ đã tạo nên sự thần bí của thương hiệu cà phê xung quanh Juan Valdez, nâng tầm cà phê Colombia thành thương hiệu có chất lượng tuyệt đỉnh.
Quay trở lại với Việt Nam, hiện Việt Nam vẫn chưa có được một thương hiệu như thế trên thị trường quốc tế - điều mà tôi hy vọng sẽ diễn ra trong tương lai.
* Chiến lược marketing thì sao? Ông có gợi ý nào cụ thể không?
Vấn đề số 1 là liệu thế giới có cần một sản phẩm đến từ Việt Nam? Để xuất khẩu thành công, thì cần phải có một vài tuyên bố có giá trị. Tuyên bố có giá trị này có thể là “sản phẩm của chúng tôi có chất lượng cơ bản nhưng có mức giá cực tốt” (basic quality but good price).
Hoặc thích hợp hơn là, theo thời gian, lời tuyên bố tiếp theo nên là “chúng tôi có những sản phẩm chất lượng hàng đầu và vì thế chúng tôi có quyền áp mức giá cao hơn đối với những sản phẩm hàng đầu này”.
Và đó sẽ là sự nâng tầm dài hạn trong chiến lược marketing các sản phẩm mang thương hiệu Việt Nam ra thế giới, và cũng là một case cho tất cả các quốc gia khác.
* Xin cảm ơn ông!
Theo Cafebiz / TTVN
Búp phê với cái Hằng
Khoảng năm 96-97 gì đó, em Trương Thúy Hằng, bạn hạc cùng lớp, có rủ Tony đi ăn buffet ở 1 khách sạn sang trọng ở Sài gòn.
Bạn ấy có được 2 cái phiếu mời, chắc ai cho. Lúc đó khách sạn này còn gọi là Saigon Prince, giờ đổi tên thành Duxton thì phải, nằm ở đường Nguyễn Hợ.
Ờ Sài gòn thời mới mở cửa, New World là sang trọng nhứt với câu cửa miệng là đi ăn ở New World ( mấy bà nội trợ đọc là Niêu quơ), sau đó thì Ca Ra Ven rồi Sai Gon Prince. Nên Tony hăm hở lắm, buổi trưa đó đã phải nhịn đói để buổi tối ăn cho nhiều, cho đã.
Đi ăn buffet ( đọc là búp-phê theo kiểu tiếng Pháp, chứ không phải Búp Phét theo tiếng Anh đâu nha) là ăn thoải mái nên phải có chiến lược bài bản, không được lãng phí và bỏ lỡ bất cứ cơ hội nào.
Đang nằm ngủ trưa nhưng vì cồn cào trong bụng quá và cũng nôn nóng nữa nên ngủ mãi không được, khoảng 2h thì đã phải dậy tắm rửa để đi ăn búp phê. Tắm rửa kỳ cọ thiệt sạch, tìm bộ đồ vía đẹp nhứt để mặc. Cái quần tây màu xanh dương đậm, cái áo thun màu trắng kem, đóng thùng, mang đôi dép có quai hậu.
Mỗi lần co chân lên đạp thì cái ống quần lại lên tuốt trên đầu gối, lòi mắt cá và 1 khúc ổng quyển đầy lông và đầy phèn. Chân quê mà, lúc đó chưa " chân thành phố" như bây giờ. Đạp tới khách sạn thì cũng đâu khoảng 4h chiều. Gửi xe đạp ở khách sạn lớn sợ nó hổng nhận nên chạy qua tận trường Ngân hàng gần đó để gửi rồi lội bộ qua.
Thong thả, rong rủi cố kéo dài thời gian... mãi cũng chỉ mới có 5h, mà trên thiệp mời 6h mới ác. 2 đứa bèn đứng trước khách sạn, nói chuyện trường chuyện lớp, nhưng bụng đói cồn cào, hoa mắt muốn xỉu... 6h kém 15, hai đứa xuất hiện ngay trước nhà hàng.
Tụi phục vụ còn chộn rộn dọn đồ vào ra, 2 đứa ngó nghiêng quan sát chút nữa mình sẽ ăn cái gì. Nó bưng tôm ra kìa, nó bưng thịt gà ra kìa, nó bưng bánh mì ra kìa...2 đứa nhìn theo nuốt nước bọt ừng ực Đúng 6h, 2 đứa lao vào ngay. Ngồi sát mép quầy dọn thức ăn. Cả nhà hàng chỉ có 2 đứa vì sớm quá, chưa ai vào.
Ngồi xuống.
Lấy khăn phủ đùi.
Lấy 2 ly nước lọc, vì chỉ miễn phí nước lọc.Xong cái lon ton chạy ra quầy bày thức ăn.
Đầu tiên là mình ăn gỏi bưởi tôm thịt, cha mẹ ơi, ngon quá, Tony quất 1 dĩa to, cái Hằng nói ông ngu quá từ từ chưa gì đã ăn gỏi, no sao ăn cái khác. Thấy mình ngu thật nhưng hổng lẽ tự nhiên đổ dĩa gỏi, nên ráng ăn xong, chạy qua ăn thịt cừu. Lấy 1 miếng to, thịt cừu thì mình chưa ăn bao giờ trong đời, chỉ đi học Anh văn, cô giáo bảo Lamb là thịt cừu nên lấy ăn cho biết.
Ăn vào trong họng thì ôi thôi, muốn ói quá. Cái mùi gì kinh khủng, nhưng hổng lẽ ói trong khách sạn 5 sao, ráng nuốt. Tony thông minh nghĩ ra cách lấy thêm cà chua ăn kèm vào sẽ át đi mùi cừu.
Vật vã mãi 2 đứa cũng hết dĩa cừu nướng.
Cái Hằng bảo, thôi mình phải ăn cái gì sang trọng thôi, tôm hùm đi.
2 đứa tới quầy tôm hùm, nhìn nhìn nhưng không chắc là có miễn phí hay phải trả thêm tiền, nên không dám lấy, cứ đứng coi. Một lúc thì Tony đánh bạo hỏi anh đầu bếp là tụi em ăn cái này có được không anh, ổng trả lời được được, giờ làm món gì? Cái Hằng nhanh nhảu bảo nướng bơ tỏi đi, tụi em thích ăn bơ và tỏi
Một đứa 2 con tôm hùm xong thì thấy nó cũng chả ngon lành gì. Nhìn sang bên cạnh thì thấy mấy ông khách đang ăn hàu sống và cá hồi sống một cách ngon lành, thế 2 đứa cũng ra quất cho 2 dĩa to, ăn thử cho biết. Trệu trạo và sợ hãi, lần đầu tiên mình ăn động vật chưa qua chế biến như vầy.
Nhưng rồi cũng xong 2 dĩa hàu và cá hồi. Sau đó chuyển qua ăn bánh mì Pháp, rồi ốc hương, rồi lại bánh mì đen, rồi lại ăn tôm sú luộc. Tuyệt nhiên không đụng đến rau và cơm, ngu gì... Đến 10 thì khách về hết, chỉ còn 2 đứa.
2 ly kem to là món ăn cuối cùng, thật sự nuốt không vào nữa, nhưng cái Hằng cứ ép ăn đi chứ uổng quá ông, 2 ly kem nước ngoài này ở ngoài bán mấy chục ngàn lận đó.
Thế là ráng.
Cái Hằng quất được 2 muỗng còn Tony ráng được 1 nửa ly thì ớn óc quá phải đứng lên ra về.
Khi ra về, bẽn lẽn đưa 2 cái phiếu ăn miễn phí cho cô phục vụ trong sự ngỡ ngàng của cả nhà hàng.... Tối đó ngủ không được. Nước bọt trong cứ tiết ra hoài.
Trở qua trở lại 1 lúc thì thấy muốn ói, nhưng phải kiềm lại.
Ói uổng chết, công trình ăn từ chiều đến giờ, ráng cho nó tiêu được bao nhiêu thì tiêu. Nhưng đến 2h sáng thì chịu không nổi nữa, vào toilet ói sạch trơn, cái bụng lại trống không, lúc đó mới ngủ được.
Giấc ngủ của anh ấy đêm ấy không sâu, chập chờn và có nhiều tiếc nuối....
Chuyện cô Cao và thầy hiệu trưởng ( tiếp)
( Tóm tắt cốt truyện phần một la mã và hai la mã: Cô Cao có công ty du lịch Oan Lạc, tổ chức tour đi Nha Trang cho 1 trường hạc trên Củ Chi. Thu trước 70%, còn lại 30% đi về rồi thu. Đi về, trường này nói chất lượng tour không đạt, không trả 30 triệu còn lại. Cô Cao nhờ Tony đòi nợ giùm, bị ông hiệu trưởng chửi thậm tệ. Giờ phần tiếp theo nha)
III. Ba La Mã: Cô Cao giải trình
Lúc đó, Tony nói thôi Cao à, mình kinh doanh phải có trước có sau, chứ nghe khách hàng nói vậy chắc cũng có lý do. Cốt để về mình quản trị lại doanh nghiệp, dù ổng chửi nhưng mình xem là 1 lời góp ý, là cơ hội để sửa chữa.
Lúc này thì cô Cao mới phân trần là giá tour lẽ ra phải 200 triệu mới đủ các chi phí cho cả trường đi chơi như thế, nhưng vì cạnh tranh khốc liệt quá, nên cô chào giá còn phân nửa.
Và với số tiền ít ỏi đó, để thực hiện được tour, cô phải bóp mồm bóp miệng, cắt giảm mọi chi phí có thể, thậm chí giảm số sao khách sạn, ăn uống...Cô nói cái ông này lúc ký hợp đồng thì vui vẻ lắm. Nên cô cũng nhân lúc vui vẻ mà lồng ghép một số cái bất lợi mà lúc sales hổng dám nói như là có khi tụi em sẽ ghép chung 5 người 1 phòng được không thầy, ổng nói vậy càng vui, đi chơi chủ yếu là thức chơi chứ ngủ nghê gì, quay qua còn nói với mấy ông thầy khác tao ngủ với mày, mày ngủ chung với thằng kia con kia....cười ha hả mà.
Cô nói khéo là ăn uống em sẽ rau nhiều hơn thịt cá nhé, ổng bảo là được em, giờ thịt cá ớn quá rồi, tụi anh thích ăn rau lắm, nhất là rau sạch. Rồi cô cũng nói có đi mua sắm không để tụi em biết, ông bảo phải đi chứ, tụi anh dành dụm cả năm nên ra đó em cứ đưa đi mua sắm.
Rồi thằng hướng dẫn nó nói, tối hôm trước nó xin phép ngủ sớm để sáng mai đưa các thầy cô lãng mạn đi dọc bãi biển nhặt vỏ sò mượn hồn hút gió, nhưng mấy ông thầy có cả ông hiệu trưởng nữa, 12 đêm còn tụ tập qua phòng nó, đem bia ra rồi ép nó uống, nói mày say thì mai nằm nghỉ, đi đón bình minh bình miếc làm cái éo gì.
Ông này trùm nói tục mà. Nên nó mới say và ngủ quên. Cô nói, đã nói như vậy rồi, xác nhận hết rồi nhưng về, biến thành nội dung khác, vì không muốn trả tiền.
Làm ăn thì mệt vụ đòi nợ lắm ông à.
Tony ngồi giữa nghe thì thấy bên nào trình bày cũng thuyết phục, nên thôi im lặng uống hết ly cà phê rồi về văn phòng làm việc. Lúc cô Cao lấy xe máy chạy về, dáng người cao nhòng ốm nhách trên chiếc Mio màu đỏ, Tony nhìn thấy thiệt là tội nghiệp. Mình không biết làm gì để giúp cô ấy. Tính hồi đó hay bao đồng, thấy bạn bè mất tiền mà mình thở dài thườn thượt cả buổi.
IV. Bốn La Mã: Cô Cao và giải pháp đòi nợ
Đâu 2 tháng sau thì cô Cao gọi mình ra quán cà phê, khoe là đã đòi được nợ ông Tuấn rồi. Mình hỏi ủa sao hay vậy, kể nghe. Cô kể thì tui lập ra 1 trung tâm du lịch mới, tên là trung tâm du lịch Rạng Đông, tui cử 1 đứa lanh lợi giỏi giang qua chào ông Tuấn tham quan Sở thú cho hạc sinh cả trường. Tụi nó có chương trình ngoại khóa tham quan sở thú.
Tui chào giá tổng cộng 45 triệu, rẻ phân nửa đối thủ.
Cái bên đó đồng ý liền, tui trích ngay tiền lại quả commission cho ông hiệu trưởng 3 triệu. Bên đó chuyển trước cho tui 70%, tức khoảng 30 triệu. Nhận được tiền, coi như xong nợ, tui thanh lý hợp đồng cũ. Tui đòi mãi không được nên nghĩ ra cái mưu này để lấy lại tiền, và số tiền lấy đúng là số tiền cũ, không lường gạt một xu.
Cô Cao còn kể, tui nhận tiền xong cái muốn cho ông hiệu trưởng 1 bài học. Hiệu trưởng gì mà hay chửi tục quá đi. Nên tui im lặng không nói gì. Sáng hôm đó, bên trường vẫn tổ chức đi tham quan cho thầy cô và các em. Tờ mờ sáng, các em học sinh đã nô nức đeo khăn quàng, được phụ huynh chở lên trường ngồi chờ.
Các thầy các cô thì nào cơm nắm trái cây nước trà đá..., cũng ngồi chờ sớm từ lúc 6h sáng.
Đợi mãi đến 7h vẫn không thấy, các thầy phụ trách đội mới cho các em múa hát và các trò chơi sinh hoạt tập thể trong lúc chờ đợi. Hát hết bài này đến bài khác, múa hết bài này đến bài khác, sinh hoạt chán chê mà xe vẫn chưa thấy đâu.
Ông hiệu trưởng gọi vào máy di động lẫn máy bàn hoài mà tui không thèm bắt máy. Đâu 9h30 tui mới gọi lại giả bộ hỏi ổng "chớ thầy gọi em có gì hem". Ổng nói ủa sao xe công ty giờ vẫn chưa thấy lên, cả trường đang ngồi chờ nè. Cái tui nói chờ đợi chi thầy ơi, thầy cho các bạn giải tán hết đi. Có trung tâm du lịch Rạng Đông nào đâu, công ty Oan Lạc đó, lấy lại tiền nợ cũ đi Nha Trang đó thầy. Ông hiệu trưởng mất mấy phút lắp bắp mới nói lại được, nói cô, cô dám, dám....tôi sẽ sẽ sẽ kiện, sẽ thưa.
Cái cô Cao nói dạ muốn thưa muốn kiện gì thì tùy thầy, em có cái băng ghi âm lúc thầy nhận 3 triệu nè, em cũng trình ra luôn. Nên thầy nói các bạn giải tán hết đi nha, về sớm nghỉ ngơi chứ nắng. Nói rồi tui cúp máy, tới giờ hổng thấy ổng gọi lại....
Tony nghe xong mà người toát mồ hôi. Đúng như truyện kiếm hiệp Kim Dung, núi cao ắt có núi cao hơn. Mà bạn mình, tên Oan Lạc, họ Cao, làm gì cũng cao cơ.
Nên ông hiệu trưởng kia thua trí là phải.
Đề bài: Em hãy mô tả quang cảnh phòng chờ sân bay.
Em có dịp đi Hà Nội bằng máy bay. Xong thì em quay về lại Tp. Làm thủ tục xong và vào phòng chờ sân bay Nội Bài, em vừa yên tọa, bỗng giật mình bởi tiếng của 1 cô gái mặc áo dài xanh đứng núp trong cánh cửa, tay cầm cái mi cờ rô " Nây đi èn gen tờ mìn, Việt nam è lãi, phờ nai năm bờ Vi En Oanh Oanh Phò....hát bin đì lây " ( đoán là Ladies and Gentlemen, Vietnam Airlines, Flight Number 114 had been delayed).
1 cậu tre trẻ ngồi bên cạnh em liền chửi thề bằng tiếng Mỹ fax you man. Cậu lầm bầm nên đổi tên là Đì Lây È Lãi cho rồi. Lầm bầm xong, cậu móc điện thoại gọi điện cho người thân để thông báo. Cậu nói biết thế thì đã đi Jet Sờ Ta Pa Si Phíc È Lãi.
Em xếp cậu này thuộc nhóm rành sinh ngữ hay đang mần cho công ty nước ngoài, vì thấy nói chuyện không có câu nào mà đầy đủ tiếng Việt. Ví dụ 1 câu của cậu này là "Ối giời ơi nó lại đì lây ( delay) rồi, nên em nâu nít ( no need) ra đón anh sớm, khi nào có i xác thai ( exact time) anh sẽ còn phơm (confirm) lại".
Mấy cô mấy cậu khác thì em thấy đang chúi mũi vào cái lap tóp chắc để oánh gem chát chúa hay dạo chơi trên mạng, la hét om sòm cười nói như ở nhà riêng. Em xếp vào nhóm rành tin học.
Trong 1 góc, các bô lão đang hãnh diện kể cho nhau nghe về con A, thằng B của tôi...đang làm gì ở Sài Gòn. Lâu lâu vẫn quy thóc giá vé máy bay rồi chép miệng. Em xếp vào nhóm phu huynh có con cái Nam tiến, làm ăn có chút tiền muốn báo hiếu bằng cách ép các cụ sử dụng phương tiện giao thông hiện đại cho biết.
Một nhóm mấy bà mấy cô vội vã chạy vào quầy để mua sắm chè xanh, mơ, sấu, bánh đậu xanh..., mấy cô mậu dịch viên mặc áo dài hồng vây quanh tươi cười tiếp chuyện. Em xếp vào nhóm Hãy chọn giá đúng.
Phần lớn hành khách đắm chìm và say mê nhắn tin qua di dộng, lâu lâu lại cười hi hí. Với một số người Việt, ĐT di động là báu vật, cứ mấy phút phải móc ra coi 1 lần, thấy không có ai nhắn tin thì lại bỏ lại vô túi quần. Em xếp vào nhóm Đam mê Truyền Thông.
Vài ông nhìn da trắng meng méc chắc Đài Loan, Trung Hoa gì đó đang nói cười với mấy cô em xinh đẹp gốc Miền Tây, nói về Hở Nei, Xia Lỏng Wạn ( Hà Nội, Hạ Long)...Mấy cô em hạnh phúc ra mặt sau chuyến trăng mật. Em xếp vào nhóm hôn nhân có yếu tố nước ngoài.
Một nhóm say mê nhìn màn hình tivi đang phát chương trình gem sô gì đó thấy người chơi chạy nhảy lung tung và 2 MC ra sức lùa người chơi vào cái ô cho đúng luật, dạo này gem sô nhiều quá không biết cái nào là cái nào. Kết luận: Nhóm văn hóa nghe nhìn. Mấy khách du lich ngoại quốc mắt xanh đang ngồi thành 1 góc.
Tất cả im phăng phắc và mỗi người 1 cuốn sách trên tay. Để ý thấy Tây hay đọc sách trong sân bay, nhà ga, phòng chờ...cứ có thời gian rỗi là họ đọc.
Cảm giác bình thường không nôn nóng mấy. Em xếp vào nhóm cộng đồng văn hóa đọc, không thấy người Việt nào trong nhóm này, từ lâu rồi em không thấy người Việt nào đọc sách ở chốn công cộng.
Đợi lâu quá nên cậu trai rành sinh ngữ mon men tới ngồi cạnh đám khách Tây chắc để thực tập sinh ngữ. Cậu hỏi ngay một bà Tây rất già đang run run cầm sách (Chắc bị Parkinson nhưng cũng bon chen vui thú reading) " hoe oa ziu phờ zôm? – đoán là where are you from".
Bà Tây có vẻ bị làm phiền nhưng cũng mấp máy trả lời cho nó có văn hóa với người bản địa...
Quan sát tới đây thì đã quá mệt, em bèn ngủ gục.
Đói thì cho sạch
Ai đã từng học qua môn Marketing căn bản đều biết đến Philip Kotler. Hiện ông đang dạy bên ĐH Northwestern, Chicago. Năm 2007, giáo sư Kotler sang Việt Nam để giao lưu, nôm na là đi dạy cho các doanh nghiệp Việt Nam biết làm thương hiệu.
Học phí cũng đâu có ít, vài trăm USD/ngày, nhưng thôi cũng ráng ăn khoai ăn cỏ để tham gia. Có cả ông tây bà đầm học nữa. Trong lúc cao hứng, ông có đề nghị Việt Nam tìm 1 thương hiệu quốc gia, ví dụ như là cái nhà bếp của thế giới ( kitchen of the world) chẳng hạn.
Học trò ngồi dưới xôn xao, hay quá hay quá. Chưa nước nào nghĩ ra. Một Amazing Thailand hay một Truly Asia cũng chẳng thể sánh bằng. Rồi đây, thế giới sẽ biết tay ta.
Muốn ăn thì thì lăn sang nước Việt... Nghe đến đây, Tony liền bỏ học, chạy ra ngoài reo lên Eureka ( nhưng hem có nude)! Thì ra, anh ấy đã tìm được công thức làm giàu cho bản thân mình ( xong phần mở bài).
Vô thân bài nè: Thật ra cái Tony nghĩ cũng chẳng có sáng tạo gì, kiểu xe công nông cải tiến. Tony nghĩ Việt Nam có thể mang thương hiệu " nhà tắm của thế giới" ( bathroom of the world) được hông?. Thôi thì bố trí nhà tắm khắp nơi, từ sân bay bến cảng, đến cửa khẩu, nông thôn thành thị làng mạc phố xá ...đều có bảng hiệu "nhà tắm here" giăng giăng. Khách vào ra gì cũng bắt tắm.
Tắm rồi mới cấp visa.
Vào Việt Nam, câu đầu tiên hướng dẫn viên du lịch hỏi là " mày tắm chưa?". Các tour du lịch rộn ràng với các chương trình tắm trọn gói. Tắm nắng rồi tắm mưa.
Tắm sông rồi tắm suối, tắm hồ rồi tắm bể. Tắm khô rồi tắm bùn. Tắm hồ bơi, tắm sauna, tắm khoáng, tắm cao nguyên và tắm đồng bằng, tắm miền duyên hải và tắm nơi rẻo cao.
Tắm trà xanh. Tắm cà phê.
Nhà nhà tắm, người người tắm. Hòa chung không khí tắm táp đó, Tony mở thêm 1 công ty nữa có tên là " Tắm Việt"- theo model cái gì cũng có chữ Việt ở phía sau.
Hoa hậu Áo Tắm trong cuộc thi hoa hậu toàn quốc sẽ phụ trách mảng marketing.
Đài truyền hình sẽ có chương trình gameshow ăn khách là " tắm với ngôi sao", bữa thì mời Thanh Bạch, bữa thì mời Hồng Vân, bữa thì mời Công Lý, Quang Tèo, Lý Hùng, Lệ Thủy, Ngọc Giàu….. Công ty Tắm Việt sẽ nổi tiếng với câu slogan " Hãy về mà tắm ao ta, dù trong dù đục cũng là đi tăm" ( tức đi tắm, vì gieo vần lục bát nên phải thành tăm).
Sau đó thì Cổ phần ngay ! Mời 1 vài thiên tài trong lĩnh vực đồn thổi cổ phiếu. 1 ngày nghĩ ra 1 dự án. Vẽ vời nào lấn biển để xây nhà tắm nghỉ dưỡng, đục núi để xây hang tắm.
Dự án vừa thủy điện vừa tắm trên cái hồ chứa ( nhớ lưu ý kẻo kẹt chân vào tua bin máy phát điện nghen). Trồng cao su cũng có chương trình “ tắm trong rừng cao su”. Đầu tư quốc tế để có chương trình trái phiếu ủng hộ " tắm với Khơ Me Đỏ", "tắm với voi Lào".
Dân chúng mê tít mắt, mua cổ phiếu trái phiếu khí thế. Và thế là, Tony lại tha hồ đếm tiền trong nhà tắm !!! P/S: Thông báo mới nhất: sau bao năm cầm cự, công ty Tắm Việt chuẩn bị giải thể. Cty nợ lương nhân viên cả năm rồi và năm nào cũng thưởng tết bằng các suất tắm miễn phí. Có bữa hẻm có khách hàng nào, chỉ toàn cán bộ công nhân viên tắm rửa kỳ cọ lưng cho nhau nhưng mặt ai cũng buồn thiu.
Hôm qua, nhân viên trung thành nhất cuối cùng cũng rời bỏ công ty. Thằng này lúc vào gần 80kg giờ chỉ còn 45kg vì thiếu ăn. 2 gò má nó tóp lại và cái miệng dài ra thành cái mỏ. Hôm qua nó vào phòng Tony, vừa gõ cửa đã thấy cái mỏ vào trước, Tony giật mình không biết thể loại chim cò nào lạ quá bay vô đây, nó bảo, không phải chim đâu anh, em nè.
Nó lại mặc cái áo vàng khè làm mình nhìn thấy giống tụi bán pizza hóa trang thành vịt Donald đi giao bánh. Nó khóc với Tony “ Giờ suốt ngày em chỉ nghĩ đến việc ăn thôi anh à, lương anh không trả, em đói bụng quá mà suốt ngày bắt tắm cho khách coi, em tắm không nổi. Em biết đói thì phải sạch, nên cứ mỗi lần đói bụng, em lại đi tắm.
Nhưng bữa nay, tay em cầm cục xà bông không nổi nè anh. Em trả lại mấy vé tắm miễn phí, em đi xuất khẩu lao động ở Hàn Quốc đây”. Nó nói rồi quày quả bước đi, nước mắt rơi lã chã nhưng không ướt được cái cằm vì bị cái mỏ hứng hết. Nói đến Hàn Quốc, Tony tự nhiên thèm kim chi.
Thèm gà đẻ thải dai nhách của nó nữa, đẻ mấy chục đợt và đầy kháng sinh bên trong, hết đẻ được nên bị thải, xuất qua Việt Nam được công ty nhập khẩu phù phép thành gà ta thả vườn.
Dai nên ai cũng thích vì có cái để nhai được lâu. Trong năm 2012 vừa qua, Việt Nam- 1 nước với 70% dân số làm trong lĩnh vực nông nghiệp-đã nhập từ Hàn Quốc, 1 nước công nghiệp phát triển với tổng kim ngạch nhập khẩu đạt 15.54 tỷ USD, ngoài máy móc trang thiết bị hóa chất xe hơi, còn có cả ....gà đông lạnh.
Góp phần tạo nên cơ cấu mặt hàng nhập khẩu của nước ta thêm phong phú.
(CÒN TIẾP)
"Nhìn vào dự án ở Việt Nam, có nước nào có quá nhiều dự án nhiều vấn đề, mang lại nhiều hệ quả xấu cho Việt Nam như Trung Quốc không?", chuyên gia kinh tế Phạm Chi Lan nói.
Trong một công văn gửi lên Thủ tướng Chính phủ mới đây, Bộ Kế hoạch và Đầu tư cho biết, dự án cao tốc Vân Đồn - Móng Cái đang được cân nhắc lựa chọn phương án đầu tư bằng nguồn vốn vay ưu đãi từ Trung Quốc.
Dự kiến, giai đoạn 1 của dự án này có tổng mức đầu tư khoảng 8.6000 tỷ đồng, trong đó vay Trung Quốc 300 triệu USD, tương đương gần 7.000 tỷ đồng.
Bộ Giao thông Vận tải cho rằng, dự án xây dựng tuyến cao tốc Vân Đồn - Móng Cái là quan trọng và mang tính cấp bách, có tầm ảnh hưởng trong phát triển kinh tế - xã hội.
Vì vậy, Bộ này đề nghị UBND tỉnh Quảng Ninh chuyển thẩm quyền quyết định đầu tư dự án cho phía Bộ thực hiện.
Liên quan đến đề xuất này, PV infonet đã có cuộc trao đổi với Chuyên gia kinh tế cao cấp Phạm Chi Lan.
- Thưa bà, bà đánh giá thế nào về đề xuất vay Trung Quốc 7.000 tỷ làm cao tốc Vân Đồn- Móng Cái?
- Trước hết tôi muốn nói, dự án này có thật cần thiết làm ngay không trong bối cảnh nợ công ở Việt Nam tăng rất cao, thứ hai nữa là nguồn lực đầu tư phát triển không có nhiều, ba nữa là nhu cầu hạ tầng còn rất lớn ở rất nhiều nơi.
Dự án này có đặt thành ưu tiên hay không để Bộ Giao thông Vận tải phải đưa ra từ bây giờ, bộ Tài chính, Bộ KH&ĐT, Bộ Ngoại giao cũng phải lên tiếng về việc đó.
So với tác động của cả nền kinh tế nói chung, cũng như lượng dân cư có thể hưởng lợi từ dự án để cải thiện cuộc sống của mình thì tôi không nghĩ dự án này đáng đặt ưu tiên. Chọn lựa như vậy có lẽ không trúng với ưu tiên.
Có người cũng lập luận rằng, nó nằm trong quy hoạch nhưng quy hoạch của mình có thể cho 20 năm, 30 năm nữa, chứ không phải cứ vào quy hoạch là phải làm ngay, rất nhiều thứ quy hoạch của Việt Nam đã là quy hoạch treo.
Nếu dự án này cần thiết đến mức đấy thì phải chứng minh tác động kinh tế xã hội, hiện trạng ở vùng đó, liệu có phải nếu không có dự án này thì vùng Móng Cái, Vân Đồn không thể phát triển được hay không?
Hay nếu có dự án thì vùng này phát triển như thế nào? Bao nhiêu dân được hưởng lợi? Tính tác động lan tỏa đến các vùng khác như thế nào.
Tôi nghĩ, nếu tính được như vậy thì dự án không nằm trong ưu tiên. Tôi nghĩ có nhiều dự án cấp bách hơn nhiều.
- Vậy theo bà có những dự án nào được cho là cấp bách hơn?
-Ví dụ vùng đồng bằng sông Cửu Long đang đứng trước những tác động của biến đổi khí hậu mà nó làm thay đổi cơ bản bộ mặt, cuộc sống của hơn 20 triệu người dân ở vùng đó.
Tôi cho đó là ưu tiên hàng đầu, đất nước phải đặt vào. Đó là vùng lúa, vùng nông nghiệp của cả nước, nó là nồi cơm của cả nước, cuộc sống của biết bao nhiêu người dân, ảnh hưởng rất nhiều đến nông nghiệp- là ngành mà VN vẫn coi là thế mạnh của mình, đóng góp lớn vào xuất khẩu…
Nói về ý nghĩa KT-XH thì các dự án của nhà nước tập trung vào đây đáng hơn rất nhiêu so với dự án Vân Đồn- Quảng Ninh.
Hơn nữa, Móng Cái đã có thời phát triển tấp nập nhưng vẫn chủ yếu là quan hệ buôn bán với Trung Quốc, tiêu thụ hàng Trung Quốc chứ không phải là cửa ngõ cho hàng Việt Nam xuất khẩu, hoặc đóng góp vào tăng trưởng kinh tế của Quảng Ninh được bao nhiêu.
Quảng Ninh cũng có lực để vực dậy khu vực này, nên tôi nghĩ dựa vào ngân sách Trung ương, phải đi vay đi mượn để làm một dự án như vậy thì nó không phù hợp.
Tôi cho không nên đặt ưu tiên. Chính vì thế không cần thiết phải làm ngay. Tại sao bao nhiêu thứ trong quy hoạch mà Bộ Giao thông Vận tải không đưa ra để đề xuất mà nhằm vào dự án này, phải chăng vì Trung Quốc họ quan tâm?
Tôi thấy có ý kiến nói rằng, vì không có ai khác quan tâm nên phải làm với Trung Quốc, nhưng phải xem Trung Quốc họ quan tâm vì lợi ích của họ hay vì lợi ích của Móng Cái- Vân Đồn, họ muốn cho Vân Đồn phát triển?
Tôi nghĩ cần phải xem xét lại, đặt lại vấn đề? Dù có vay đi chăng nữa cũng phải tính nhiều yếu tố khác.
- Nghĩa là bà phản đối việc vay vốn Trung Quốc để đầu tư dự án?
- Như tôi đã nói, với tư cách người nộp thuế tôi phản đối việc vay vốn Trung Quốc. Bao nhiêu dự án Trung Quốc làm dưới dạng ODA hay tổng thầu thì đều có những yếu kém cốt lõi: yếu kém về chất lượng, kéo dài thời gian, vốn tưởng rẻ nhưng hóa ra đắt vì sau 1 thời gian cái gì cũng đội giá lên.
Đó là chưa nói dự án khá nhạy cảm về an ninh quốc phòng. Đặc biệt với Trung Quốc có tham vọng lãnh thổ thể hiện quá rõ, không che giấu. Tôi nghĩ cái đó ai cũng thấy và phải tỉnh.
- Cũng có quan điểm cho rằng, không nên phân biệt nguồn vốn từ nước nào miễn là nó đáp ứng nhu cầu đầu tư, xây dựng phát triển ở Việt Nam?
-Không phải là chuyện tôi kỳ thị Trung Quốc, hay cũng đừng nghĩ, đừng nói người có quan điểm giống tôi, đồng tình như tôi là những người kỳ thị Trung Quốc.
Gạt yếu tố nước này nước kia đi, công bằng mà nói nhìn vào dự án mà ở Việt Nam, có nước nào mà có quá nhiều dự án có nhiều vấn đề, mang lại nhiều hệ quả xấu cho Việt Nam như Trung Quốc hay không?
Như dự án đường sắt trên cao Cát Linh - Hà Đông, Việt Nam vay 1 đồng nhưng giờ đắt thêm gấp 3 đồng rồi mà vẫn chưa xong; đường ống nước sông Đà vỡ lần thứ 18 liên tiếp. Ngoài ra có các dự án liên quan đến Trung Quốc như bô xít Tây Nguyên, dự án Nhà máy thép Thái Nguyên...
Trong quan hệ cá nhân, nếu tôi làm ăn với bạn, nhưng nếu bạn liên tục gây hại cho tôi thì tôi chẳng có lý gì để giữ tình bạn với bạn. Tôi phải đi tìm những người bạn tốt hơn, sống với nhau đàng hoàng hơn.
Đó là mối quan hệ cá nhân, hay trong gia đình cũng vậy, không thể cứ tiếp tục sống với người luôn bắt nạt, chèn ép mình. Đặc biệt là trong quan hệ kinh tế, mình phải chọn lựa người chơi, làm sao lợi ích hai bên có thể đảm bảo, hai bên cùng có lợi.
Nhưng ở đây, lợi ích của Việt Nam bao giờ cũng bị giảm xuống rất đáng kể, trong nhiều trường hợp còn thua thiệt với Trung Quốc. Trong khi điều này không xảy ra với các đối tác khác.
Chính vì thế, mọi người như tôi mới có phản ứng với việc vay vốn từ Trung Quốc. Đành rằng là cần, mình cần tiền, mình chưa có tiền nhưng cần không đến mức phải đi mua một gánh nợ lớn, nhiều rủi ro như vậy.
Như vậy là nhắm mắt đi vay, hơn nữa dự án này không phải là quá cần thiết nên càng không có lý do gì đâm đầu vào đi vay của Trung Quốc trong trường hợp đó.
- Từ những bài học nhãn tiền của các dự án Trung Quốc, chúng ta cần rút ra điều gì? Được biết, Bộ KH&ĐT cũng đang đề nghị Bộ Tài chính đàm phán lại điều kiện cho vay thuận lợi hơn.
- Việc đàm phán là chắc chắn rồi. Nhưng với Trung Quốc, ngay cả có đàm phán, có thỏa thuận trên giấy tôi cũng không tin họ thực hiện được.
Tôi nghĩ lâu nay người ký để Trung Quốc vào làm đường sắt trên cao Cát Linh- Hà Đông, họ cũng không dại gì ký vào thỏa thuận, mà Trung Quốc nói “bây giờ tôi chào 1 nhưng giá sẽ lên ba, đáng lẽ tôi cam kết làm hai năm nhưng sau thành 4 năm.
Công ty của chúng tôi chưa có kinh nghiệm, chất lượng của chúng tôi tồi, dự án này là để thử nghiệm, tôi cam kết từng đấy vốn nhưng tôi không có tiền đâu…”.
Không ai cam kết thế cả, chính vì thế tôi mới nói, đàm phán cái gì thì đàm phán nhưng ký vào đấy người ta có coi trọng hay không, có làm hay không thì lại là chuyện khác.
Những dự án đó phải làm rất rõ ràng: Việt Nam có quyền phạt nếu họ làm không đúng tiến độ, không có vốn như cam kết, chất lượng của họ tồi…
Quan trọng nhất là chúng ta có quyền tịch thu và yêu cầu họ bồi thường thiệt hại. Liệu đàm phán có tiến tới được như vậy không. Nếu đàm phán được như vậy thì tôi đồng ý.
Đàm phán và phải đưa ra tham vấn ý kiến của các chuyên gia, tham gia ý kiến rộng rãi của xã hội. Vì nói cho cùng thì vay mượn như vậy nhưng người trả tiền là người dân, những người đóng thuế như tôi.
Tôi đóng thuế và tôi có quyền biết tôi đóng thuế để làm giàu cho ai, tôi sẵn sàng đóng thuế để làm giàu cho Việt Nam chứ không phải đóng thuế để làm giàu cho Trung Quốc.
Tôi đóng thuế để nhà nước cải thiện tình hình đời sống kinh tế xã hội ở vùng này vùng kia, cải thiện cuộc sống của người dân, tạo công ăn việc làm cho người dân, tạo năng lực cho Việt Nam làm quen và nâng dần năng lực cạnh tranh trong các dự án.
Tôi nộp thuế vì mong mỏi những việc đó, dù có đóng thuế, đội giá lên một chút tôi vẫn chấp nhận nhưng tôi không chấp nhận để Trung Quốc lạm dụng như vậy.
Tại sao các dự án hạ tầng, chúng ta để người ta làm hết, trong khi mình lăn cổ ra để đi đàm phán các nơi để cử người của mình đi làm.
Lao động của Việt Nam đi sang các nước rất vất vả như sang Trung Đông, phải làm những công việc mà người địa phương không làm. Hơn nữa, mỗi 1 lao động Việt Nam đi lại mất 5-7 nghìn USD để lo lót đủ các thứ. Mỗi khi có sự cố xảy ra thì nhà nước phải bỏ tiền để đưa họ về.
Như thế có đáng không? Một đất nước đang ổn định, đang có nhu cầu phát triển, tại sao mình lại đi dâng dự án đó cho người khác mà mình lại không cố gắng tìm nguồn vay để mình có thể làm được.
Những thứ chúng ta yếu về công nghệ, thiết bị thì có thể chào mời những nhà thầu giỏi hơn mà được mặt bằng thế giới chung công nhận như nhà thầu Nhật Bản, Hàn Quốc, các nước phát triển chứ không phải từ những nước đi đến đâu làm hỏng đến đấy mà mình vẫn nhắm mắt tiếp nhận.
Ngay cả việc đàm phán lại thì phải đàm phán lại kiểu đó chứ đừng tin cam kết trên giấy. Mình đã bị rất nhiều rồi, như boxit, nhà máy thép Thái Nguyên….
- Nếu không vay từ Trung Quốc thì theo bà còn những nguồn lực nào khác?
-Tôi nghĩ những năm qua Chính phủ đã huy động rất nhiều nguồn lực trong nước như trái phiếu chính phủ. Nhưng phải siết lại kỷ cương cho vay dự án, đừng kéo dài năm này qua năm khác, gây lãng phí cho nhà nước và thuế cho người dân.
Tôi nghĩ còn nhiều khả năng chứ không phải chỉ đi vay thế đâu. Tiền trong dân vẫn còn, trong doanh nghiệp, ngân hàng vẫn còn.
Ngay cả Quảng Ninh cũng có khả năng hợp tác bên ngoài.Tôi không hiểu vì sao Bộ Giao thông Vận tải lại nhảy vào từ đầu đến giờ, khi đưa lên báo chí công luận thì chỉ thấy Bộ nói mà không thấy tiếng nói của địa phương đâu.
Làm ở địa phương nào thì rất cần tiếng nói của địa phương đấy. Với Quảng Ninh, dự án này có phải là dự án mà Quảng Ninh ưu tiên nhất? Quảng Ninh có thể đánh giá sát nhất hiệu quả, tác động của nó. Quảng Ninh suy nghĩ như thế nào, tính toán như thế nào, bản thân Quảng Ninh khai thác như thế nào để trả nợ và đóng góp vào sự phát triển?
Bộ Giao thông nói không có ai quan tâm nhưng thử hỏi, Bộ đã đi trao đổi với các nơi chưa. Những ngày gần đây tôi có được nghe chia sẻ, vào tháng 2 vừa rồi khi Thủ tướng dẫn 1 đoàn có cả lãnh đạo Quảng Ninh sang Ả Rập, họ đã có chào mời, đã có những thỏa thuận, ý tưởng hợp tác trong 1 số lĩnh vực phát triển mà không đòi hỏi phải để họ làm vì họ có tiền là chính.
Tôi không hiểu Bộ Giao thông Vận tải có tham vấn từ Quảng Ninh hay không.
- Theo bà làm thế nào để quản chi tiêu ngân sách khi ngân sách đang phải chịu áp lực lớn, nợ công tăng nhanh như hiện nay?
-Vấn đề này đã nói quá nhiều. Tôi rất mừng với thông điệp mà Thủ tướng Nguyễn Xuân Phúc đã đưa ra gần đây. Thủ tướng cũng đã nói căn bệnh trong nền kinh tế số một của Việt Nam là nợ công, các vấn đề đầu tư công, chi tiêu công.
Giải pháp về nợ công cũng được đưa ra hàng đầu. Lãnh đạo chính phủ không ai không rõ điều này, nó là mối lo chung.
Tuy nhiên tôi chỉ lo Thủ tướng quyết liệt như vậy nhưng các địa phương bộ ngành liệu có thực hiện hay không. Một số bộ ngành, địa phương vẫn tham lam muốn đề xuất hết dự án này đến dự án kia thì chứng tỏ họ chưa đủ nhận thức.
Họ không thấy vấn đề nợ công là vấn đề chung mà trong đó có trách nhiệm của họ. Không thể giảm nợ công, bớt đầu tư công mà tỉnh này bớt nhưng tỉnh kia vẫn đề xuất hết cái này đến cái nọ.
Nguồn: Infonet
Siêu thị, trung tâm thương mại thứ 13 của hệ thống Lotte Mart tại Việt Nam hôm 28-7 đã chính thức mở cửa khai thác ở Nha Trang.
Lotte Mart này nằm tại số 58 đường 23-10, phường Phương Sơn, thành phố Nha Trang, tỉnh Khánh Hòa với mô hình tích hợp gồm siêu thị, khu mua sắm, khu vui chơi, giải trí, ẩm thực… trên tổng diện tích hơn 10.000m2.
Tại siêu thị này, theo nhà bán lẻ, ngoài các mặt hàng thông thường còn sẽ có khoảng 1.000 sản phẩm nhãn hàng riêng mang thương hiệu Lotte.
Đặc biệt, những chuỗi nhà hàng, café vốn có mặt ở các thành phố lớn cũng sẽ có mặt tại Lotte Mart Nha Trang như GoGi House, Kichi Kichi, Highlands, Baskin-Robbins, Dairy Queen…
Ngoài ra, tại đây cũng có một không gian riêng biệt dành cho các bà mẹ có con nhỏ dễ dàng chăm sóc con khi mua sắm.
Tâm An - The Saigontimes
Ms Hằng: 098 998 9992
Ms Thanh: 0901 307 308


" MASCOPEX phấn đấu trở thành Công ty Uy tín – Tin cậy – Chất lượng hàng đầu trong lĩnh vực xuất nhập khẩu mặt hàng nông sản "